Nhà ở sẽ vận hành như thế nào trong tình huống hậu biến đổi khí hậu?

Biến đổi khí hậu vẫn đang từng ngày diễn ra trên hành tinh của chúng ta, dẫn đến sự thay đổi trong cách con người sinh hoạt và tổ chức cuộc sống. W-LAB đã đề xuất một mô hình nhà ở phù hợp cho con người trong một tương lai hậu biến đổi đó.



Khí hậu đang thay đổi trên toàn thế giới. Khi nhiệt độ trở nên khắc nghiệt hơn và các nguồn tài nguyên bị hạn chế, các giải pháp đô thị và kiến trúc cũng phải thay đổi theo. Nhà ở của chúng ta sẽ như thế nào và vận hành ra sao trong tình huống hậu biến đổi khí hậu? Sau khi phân tích chi tiết những dự báo về biến thể khí hậu, các KTS của W-LAB đã phát triển một đề xuất nhà ở Low-Tech cho thời tiết nóng ẩm và khô hạn bằng cách kết hợp các vật liệu sinh học, các giải pháp sử dụng cấu kiện linh hoạt nhằm khuyến khích sinh hoạt ở những cộng đồng nhỏ và có khả năng phục hồi.


Dự án này là sự phản hồi cho một chuỗi những mô phỏng tính toán nhằm trực quan hóa các tình huống khí hậu mà con người phải đối mặt trong vài thập kỷ tới, chủ yếu để cảnh báo rằng nhiều khu vực ôn đới có thể trở nên khô hạn vì thời tiết khắc nghiệt. Theo đội ngũ kiến trúc sư, “để người dân sống được ở vùng đất khô hạn, chúng tôi nghĩ đến những cabin linh động được đỡ trên những chân trụ được bắt vít. Những trụ này có thể được tháo ra mà không để lại dấu vết gì trên mặt đất, giúp giảm thiểu tác động đến môi trường.”



Khu định cư này phân bổ theo các đơn vị module tỏa tròn phân định vùng không gian cần bảo vệ ở trung tâm, như một ốc đảo. Để giảm lực gió ở những vùng nhiều gió, nhóm KTS đề xuất thiết lập vành đai xanh (gồm lùm cọ và thực vật sa mạc) để lọc các hạt bụi lơ lửng. Hiệu quả của thiết kế và tác dụng bảo vệ được kiểm chứng bởi các công cụ tính toán CFD.




Theo W-LAB, “những hình ảnh bên dưới minh họa khu vực màu xanh dương có tốc độ gió 0-2 m/s, khu vực màu đỏ có tốc độ gió hơn 10 m/s (36 km), đây là tốc độ tối đa để phân định điểm giới hạn của vùng an toàn. Những bức tường thấp (1-1.5m) giúp tạo khu vực nước đọng, nhưng lại không hiệu quả. Khi nhìn ở mặt cắt dọc, ta sẽ thấy mỗi chu vi vành đai cọ được trồng thêm giúp chúng ta có được một vùng bảo vệ lớn để phục vụ hoạt động cộng đồng ngoài trời, cả trong trung tâm và ngoại vi của khu phức hợp được xây dựng.”



Những đơn vị nhà ở phục vụ mục đích sinh hoạt ở quy mô nhỏ: bền vững, tự chủ, siêu kết nối công nghệ. Để xây dựng, mỗi đơn vị nhà cần sử dụng vật liệu tái chế từ tự nhiên hoặc ở địa phương, tuân thủ nguyên tắc vật liệu 0 km (kilometer zero materials*). Đặc biệt, các KTS đề xuất sử dụng gỗ thanh hay gỗ bản làm từ gỗ thùa Mỹ, hay còn gọi là “gỗ sa mạc”. Sợi và rễ của nó có thể được tái sử dụng làm hệ thống cách âm và cách nhiệt, tránh được việc sử dụng sản phẩm nhân tạo.


Mỗi ngôi nhà có chức năng như nhà kính gồm hệ thống ủ phân hữu cơ được thiết kế riêng cho không gian trong nhà, giúp thực vật và rau củ sinh trưởng để phục vụ tiêu dùng của cư dân. Ngoài ra, hệ thống ngầm được thêm vào để tái chế nước thải sinh hoạt; còn pin năng lượng mặt trời và tua bin gió bên ngoài dùng để cung cấp năng lượng tái tạo rồi dự trữ thành pin và lắp đặt dưới lòng đất của căn nhà.




Để có được nước uống sạch, đội ngũ đã nghiên cứu hai giải pháp tiềm năng: cô đọng sương mù và khử muối bằng năng lượng mặt trời. Các KTS đảm bảo rằng “cả ở vùng núi và bờ biển đều có thể giữ lại sương mù bằng lưới polyethylene (một loại nhựa tái chế) khi điều kiện khí hậu cho phép. Chúng ta có thể giữ được 4-14 lít/m2. Hệ thống này cho phép chúng ta cô đặc độ ẩm trong không khí khi nó bão hòa.” Mặc khác, nếu như không có tầng ngậm nước hoặc sông hồ, việc khử muối nước biển vẫn được thực hiện thông qua quy trình thẩm thấu được kích hoạt bởi năng lượng mặt trời.



W-LAB là phòng nghiên cứu kiến trúc của Wild Design Studio, một văn phòng liên chức năng chuyên phát triển các dự án về bền vững, bằng cách sử dụng các công cụ thiết kế tính toán và phân tích dữ liệu môi trường.


Để tìm hiểu chi tiết về dự án, tham khảo tại đây.


Chú thích: (*) Kilometer zero materials: thuật ngữ km 0 hay 0 km bắt nguồn từ phong trào thức ăn chậm; đối nghịch với thức ăn nhanh, ý tưởng của phong trào này là thúc đẩy việc tiêu thụ các nguyên liệu địa phương, giảm khoảng cách giữa nhà sản xuất và người tiêu dùng. Đây là những vật liệu có thể được mua tại địa phương, không cần phải biến đổi, và khi hết thời gian sử dụng, chúng có thể được trả lại cho môi trường.


Nguồn: Archdaily

1 lượt xem0 bình luận